“Tối nay nấu bánh chưng được thức thâu đêm à bác?” Tôi bật cười khi nghe câu hỏi ấy. Chỉ là một đêm được thức khuya, vậy mà ánh mắt con bé sáng rực như vừa nhận một món quà lớn. Tôi gật đầu: “Ừ, tối nay các cháu được xõa, thức thoải mái.” Con bé chạy đi, lòng háo hức. Niềm vui của trẻ con đôi khi đơn giản đến thế. Không phải quà đắt tiền. Không phải chuyến đi xa. Chỉ là được ngồi bên bếp lửa, được phá lệ một đêm, được làm một phần của không khí Tết. Trẻ con bây giờ lớn lên trong một thế giới nhiều hơn chúng ta ngày trước. Nhiều cơ hội, nhiều lựa chọn, nhưng cũng nhiều áp lực. Điểm số bị so sánh. Năng khiếu bị cân đo. Thành tích bị đặt lên bàn cân. “Con nhà người ta” không còn là câu nói vui, mà là một chiếc bóng lặng lẽ đi theo tuổi thơ của nhiều đứa trẻ. Giữa những kỳ vọng vô hình ấy, một đêm trông bánh chưng bỗng trở thành khoảng lặng hiếm hoi. Ngồi canh bánh chưng không chỉ là chờ bánh chín. Đó là lúc tụi nhỏ quây quần, cười đùa, chơi những trò chơi cùng nhau, tranh nhau châm thêm c...