Chúng ta thường nghe câu: “Dù ai đi ngược về xuôi, Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng ba.” Ngày giỗ Tổ còn được người Việt ghi nhớ và thực hành, thì mạch nguồn dân tộc còn chưa đứt. Lễ nghi ấy không chỉ là một ngày trên lịch. Đó là sợi dây nối hiện tại với tổ tiên. Sợi dây ấy còn, thì hồn nước còn. Gia tộc cũng vậy. Ngoài vốn con người, vốn quan hệ, vốn tầm nhìn, còn có một mảnh ghép sau cùng, ấy là Gia Phong. Có thể gọi đó là vốn cấu trúc. Cái khung vô hình nâng đỡ cả ngôi nhà. Không thấy mà không thể thiếu. Gia phong là những điều được lặp lại qua năm tháng: Tết đoàn viên, ngày giỗ họ, ngày tảo mộ,... Là phép tắc kính trên nhường dưới, là nghĩa “anh em như thể tay chân”, là đạo “rách lành đùm bọc”. Những điều ấy, nếu chỉ nói suông thì mờ nhạt. Nhưng nếu được giữ như một nguyên tắc sống, thì thành nền móng. Trong tổ chức hiện đại, người ta nói đến quản trị vận hành. Gồm hai phần: sơ đồ tổ chức và quy tắc tương tác. Sơ đồ cho biết ai ở đâu, trách nhiệm thế nào. Quy tắc cho biết cách hành ...
(Hay bí quyết nuôi dưỡng giúp con trẻ hạnh phúc và thành đạt) Lão Tử trong Đạo Đức Kinh có nói: “Thượng thiện nhược thủy, thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh.” Bậc chí thiện như nước. Nước ở chỗ thấp, không tranh, không khoe, mà rốt cuộc không gì thắng được. Cái mạnh của nước là cái mạnh không lộ. Cái bền của nước là cái bền âm thầm. Gia tộc cũng vậy. Mạnh không phải vì chưa từng có xung đột. Mạnh là vì qua xung đột mà không tan. Qua nghịch cảnh mà không lìa. Biết thuận theo lẽ phải mà hóa giải, ấy là biết giữ Đạo trong nhà. Nhìn lại thời Trần Hưng Đạo và triều Nhà Trần, ta càng rõ lẽ ấy. Trong một dòng tộc từng có mối hiềm khích sâu xa, từng có chuyện không thể gọi là nhỏ nhặt. Anh em bất hòa. Vua và thân phụ vị quốc công mang mối thù chưa dứt. Những nghi kỵ ấy, nếu để mặc, đủ làm rạn nứt gốc rễ. Đó là lửa cháy trong nhà. Nhưng lửa ấy không thiêu rụi họ. Vì họ biết dừng ở chỗ nên dừng. Biết buông ở chỗ nên buông. Buông cái tư để giữ cái công. Buông thù riêng để giữ xã tắc. Ba lần giặ...