Nhiều cha mẹ sẵn sàng mua cho con một chiếc điện thoại vài chục triệu đồng, nhưng lại ít khi nghĩ đến việc làm thế nào để con hiểu giá trị của món đồ đó.
Hôm nay con bé nhà tôi vừa thi đậu vào cấp 3. Mẹ cháu dẫn đi mua chiếc điện thoại đầu tiên của riêng mình. Từ hồi lớp 6, gia đình tôi đã có một bộ luật quy định khá rõ ràng: trước 15 tuổi, các con không được sở hữu điện thoại riêng. Khi đủ tuổi, nếu muốn mua điện thoại, số tiền các con tiết kiệm được bao nhiêu thì bố mẹ sẽ đối ứng thêm bấy nhiêu. Nếu không có tiền tiết kiệm, các con sẽ dùng điện thoại cũ do bố mẹ cấp và không có quyền lựa chọn.
Sau gần bốn năm dành dụm tiền mừng tuổi và các khoản được cho, hôm nay cháu đập lợn được 4,7 triệu đồng. Vợ chồng tôi đối ứng thêm 4,7 triệu đồng nữa để cháu mua chiếc điện thoại mình mong muốn.
Tôi không áp dụng nguyên tắc này vì tiếc tiền. Thực tế, việc mua cho con một chiếc điện thoại không phải điều quá khó khăn. Điều tôi muốn là các con hiểu rằng quyền lợi luôn đi kèm với trách nhiệm, và những thứ có sự góp sức của chính mình thường được trân trọng hơn những thứ được cho không.
Nhiều người lớn cũng vậy. Chúng ta thường trân trọng căn nhà đầu tiên mình tự mua hơn căn nhà được thừa kế. Trân trọng đồng tiền đầu tiên mình kiếm được hơn số tiền được cho. Không phải vì giá trị vật chất lớn hơn, mà vì bên trong đó có công sức, sự kiên nhẫn và niềm tự hào của chính mình.
Điều làm tôi vui hôm nay không phải là con có một chiếc iPhone. Điều làm tôi vui là con đã kiên trì theo đuổi một mục tiêu trong suốt nhiều năm để có được nó. Tôi tin rằng bài học đó sẽ theo con lâu hơn tuổi thọ của chiếc điện thoại.
Bởi ngoài xã hội, cuộc sống vốn vận hành theo nguyên tắc đối ứng. Khi chúng ta bỏ vào sự cố gắng, trách nhiệm và giá trị, chúng ta mới có cơ hội nhận lại những quyền lợi tương xứng. Gia đình chỉ đơn giản là nơi những bài học ấy được bắt đầu sớm hơn một chút.
QUANG HOÀ
Quản trị viên CỘNG ĐỒNG CHA MẸ TÍCH CỰC Gỡ rối & chia sẻ
.jpg)
Comments
Post a Comment