“Tối nay nấu bánh chưng được thức thâu đêm à bác?”
Tôi bật cười khi nghe câu hỏi ấy. Chỉ là một đêm được thức khuya, vậy mà ánh mắt con bé sáng rực như vừa nhận một món quà lớn. Tôi gật đầu: “Ừ, tối nay các cháu được xõa, thức thoải mái.”
Con bé chạy đi, lòng háo hức. Niềm vui của trẻ con đôi khi đơn giản đến thế. Không phải quà đắt tiền. Không phải chuyến đi xa. Chỉ là được ngồi bên bếp lửa, được phá lệ một đêm, được làm một phần của không khí Tết.
Trẻ con bây giờ lớn lên trong một thế giới nhiều hơn chúng ta ngày trước. Nhiều cơ hội, nhiều lựa chọn, nhưng cũng nhiều áp lực. Điểm số bị so sánh. Năng khiếu bị cân đo. Thành tích bị đặt lên bàn cân. “Con nhà người ta” không còn là câu nói vui, mà là một chiếc bóng lặng lẽ đi theo tuổi thơ của nhiều đứa trẻ.
Giữa những kỳ vọng vô hình ấy, một đêm trông bánh chưng bỗng trở thành khoảng lặng hiếm hoi.
Ngồi canh bánh chưng không chỉ là chờ bánh chín. Đó là lúc tụi nhỏ quây quần, cười đùa, chơi những trò chơi cùng nhau, tranh nhau châm thêm củi... Là khi không ai cần cầm điện thoại mà vẫn có thể ngồi với nhau hàng giờ. Là khi câu chuyện của ông bà, của những cái Tết xưa len lỏi vào tâm trí trẻ, gieo vào đó hạt mầm của cội nguồn.
Có những giá trị không nằm trong sổ điểm. Không được in ra thành giấy khen. Nhưng lại âm thầm xây nên một tâm hồn vững vàng. Đó là cảm giác được thuộc về. Là sự gắn kết. Là tinh thần cộng đồng. Là ý thức rằng mình là một phần của gia đình, của dòng họ, của quê hương.
Tết không chỉ là mâm cỗ đầy hay nhà cửa khang trang. Tết là những đêm dài chờ trời sáng bên nồi bánh chưng nghi ngút khói. Là tiếng cười vang trong sân nhà. Là khoảnh khắc người lớn tạm gác công việc, còn trẻ con được sống đúng tuổi thơ.
Những giá trị văn hóa ấy không tự nhiên mà còn mãi. Chúng tồn tại vì mỗi thế hệ đều giữ lại và trao tiếp. Nếu chúng ta không tạo cơ hội để con trải nghiệm, một ngày nào đó, ký ức ấy sẽ chỉ còn trong lời kể.
Người lớn chúng ta có thể không thay đổi được guồng quay của xã hội. Nhưng chúng ta có thể quyết định nhịp sống trong gia đình mình. Có thể chọn chậm lại một đêm. Có thể chọn nhóm bếp lên, thay vì chỉ mua sẵn. Có thể chọn ngồi lại với nhau, thay vì mỗi người một màn hình.
Vì tuổi thơ không cần quá nhiều điều lớn lao. Chỉ cần vài khoảnh khắc đủ ấm để nhớ suốt đời.
Tết này, nếu bạn là người lớn, hãy cho con một đêm trông bánh chưng chờ trời sáng. Hãy cho con một ký ức mà sau này, giữa bộn bề cuộc sống, con sẽ mỉm cười khi nhớ lại.


Comments
Post a Comment