Đó là câu hỏi đầu tiên bật ra trong tôi sau khi đọc xong cuốn tự truyện "Sinh năm 1972 – Khát vọng sống" của anh Nguyễn Cảnh Bình. Cảm giác u ám, bất lực bao trùm gần như toàn bộ nửa đầu cuốn sách – từ những ký ức nghèo khó, thiếu thốn trong sinh hoạt và học hành, đến những thất bại trong sự nghiệp học tập, rồi cả lúc túng thiếu, bị từ chối trong công việc khi anh bỏ việc để viết bản Hiến pháp Mỹ. Những trang đầu của cuốn sách dường như phủ một lớp sương mờ ảm đạm. Dẫu có những khoảnh khắc le lói ánh sáng hy vọng, chúng cũng nhanh chóng bị dập tắt bởi thực tại khắc nghiệt. Đến lần đọc thứ hai, khi đọc kỹ hơn để viết bài review này, tôi phát hiện ra ở trang 111, anh từng thừa nhận: “Đôi khi tôi mong mình có thể chết đi”. Vậy điều gì đã ngăn anh hành động dại dột? Liệu có một “bí kíp” nào trong cách giáo dục gia đình giúp anh vượt qua khủng hoảng ở tuổi đôi mươi? Điều gì đã giúp anh, dù túng thiếu và chịu nhiều áp lực thành công, vẫn lựa chọn con đường tiến thân đầy nhân văn và...